Mua sách này trên tiki.vn

Mình để link và có sẵn giá mua sách giấy ở đây, link sách tại tiki, nếu bạn có điều kiện có thể mua sách giấy để đọc.

Bỏ qua sách giấy - Nhấn vào đây để tới link Download

p/s: Đây là link tiếp thị liên kết, vì vậy ngoài việc ủng hộ tác giả bạn mua sách qua link này thì mình sẽ được 1 đến 7.04% hoa hồng.

Nhìn Lại Hai Cuộc Chiến Ở Việt Nam

Cuộc Chiến 20 Năm Chống Mỹ: 1955-1975

Một Khảo Luận Qua Các Tài Liệu

Trần Chung Ngọc

PHẦN I:

Lời Nói Đầu.

Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt 38 năm rồi, chiều dài của hơn một thế hệ. Cuộc chiến căn bản là cuộc chiến

chống xâm lăng, giải phóng đất nước khỏi bóng quân ngoại xâm, lấy lại chủ quyền, nền độc lập và thống nhất cho

Việt Nam. Đó là ý nghĩa của cụm từ “giải phóng đất nước” cùng lúc giải phóng con người ra khỏi cảnh nô lệ ngoại

nhân.

Con người chỉ là những cá nhân trong đất nước, căn trí bất đồng, ở trong những hoàn cảnh xã hội khác nhau, vì thế

nói đến giải phóng con người trong một xã hội là nói một cách mơ hồ. Những vấn nạn chúng ta phải đối phó trong

xã hội là những tệ đoan xã hội, những cảnh cường hào ác bá, những sự bất công trong xã hội v…v…, và đối phó

tùy theo trường hợp, tùy theo địa phương. Cho nên chúng ta không thể nhập nhằng “Giải phóng đất nước” với

những vẫn nạn của con người mà chúng ta lạm dụng danh từ, cho rằng cần phải giải phóng.

Mục lục

PHẦN I : VỀ CUỘC CHIẾN 8 NĂM CHỐNG PHÁP: 1946 – 1954.

A.- Một Chút Về Lịch Sử Chống Ngoại Xâm Của Việt Nam.

  1. – Cuộc Xâm Chiếm Của Thực Dân Pháp: Từ Thành Công Đến Thất Bại.

B.1.- Chủ Nghĩa Thực Dân (Đi Chiếm Thuộc Địa) Của Tây Phương.

B.2.- Vai Trò Của Giáo Dân Việt Nam Trong Cuộc Xâm Chiếm Việt Nam Của Pháp.

B.3.- Những Cuộc Khởi Nghĩa Chống Pháp Trong Thời Pháp Thuộc.

B.4.- Cuộc Chiến 8 Năm Chống Pháp: 1946-1954.

B.5.- Giải Pháp Bảo Đại Và Sự Hình Thành Khái Niệm Đối Nghịch Quốc-Cộng.

Cuộc chiến “giải phóng đất nước “ của Việt Nam trong hậu bán thế kỷ 20 kéo dài 30 năm, 1945-1975, gồm hai giai

 

đoạn, trước và sau Hội nghị Geneva. Nhưng vẫn có người cho rằng đó là cuộc chiến giữa hai ý thức hệ Quốc-

Cộng, không biết rằng sự đối nghịch Quốc-Cộng chỉ có từ khi Pháp đưa ra “giải pháp Quốc Gia”, dựng lên “Chính

 

quyền Quốc Gia” Bảo Đại” năm 1949, và sự thành lập “Quân đội Quốc Gia” năm 1950. Người ta, vì hiểu lịch sử

một cách phiến diện, nên còn gọi cuộc chiến là giữa tư bản và cộng sản, hoặc là nội chiến hay ủy nhiệm.

Thế nào là nội chiến và thế nào là chiến tranh ủy nhiệm?

Nếu chúng ta không định nghĩa rõ ràng những từ này thì bàn về chúng là vô ích. Theo định nghĩa, nội chiến là cuộc

chiến giữa hai phe trong một quốc gia mà không có sự nhúng tay hay hiện diện của người ngoài. “Nội”. Còn ủy

nhiệm có nghĩa là ủy thác cho một người khác một nhiệm vụ làm thay cho mình. Tôi cho rằng cả hai từ “nội chiến”

và “chiến tranh ủy nhiệm” đều không thể áp dụng trong trường hợp Việt Nam. Thật ra thì từ “ủy nhiệm” chỉ có thể

áp dụng cho phía “Việt Nam Quốc Gia” trong cuộc chiến thứ nhất và cho “Việt Nam Cộng Hòa” trong cuộc chiến

thứ hai, chứ không thể áp dụng cho phía Bắc Việt. Lý do rất đơn giản. Pháp dựng lên “Việt Nam Quốc Gia” để

dùng người Việt tiếp tay với Pháp, thực chất là để tái lập nền đô hộ ở Việt Nam, nhưng được che dấu sau chiêu bài

chống Việt Minh Cộng sản. Và Mỹ dựng lên chế độ miền Nam, phá bỏ Hiệp Định Geneva và quyết định mọi việc,

dùng miền Nam để chống Cộng cho Mỹ. Điều này thật là rõ ràng qua những tài liệu lịch sử hiện hữu. Nước nào

dựng lên chính quyền Bắc Việt, và chiến đấu cho nền độc lập và thống nhất đất nước có phải là một nhiệm vụ đã

được nước ngoài giao phó để làm thay cho nước đó không? Bảo rằng vì Trung Cộng và Nga Sô tiếp tế vũ khí cho

 

Bắc Việt là ủy nhiệm cho Bắc Việt chống Mỹ hộ cho Nga Sô hay Trung Cộng để thực hiện âm mưu bành trướng

chủ nghĩa Cộng Sản, đó là một lý luận rất ấu trĩ và ngớ ngẩn.

Cuộc chiến ở Việt Nam có phải là nội chiến không? Có lẽ không có gì rõ ràng hơn là đoạn sau đây của Daniel

Ellsberg trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, p.255:

 

Daniel Ellsberg tháng 4, 2012

Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư

thế kỷ..

Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp-Mỹ,

sau đến toàn là Mỹ. Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam – không phải là tất cả

người Việt Nam nhưng cũng đủ để duy trì cuộc đấu tranh – chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy

nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công, của Mỹ.

Cuộc chiến đó không có gì là “nội chiến”, sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái

chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả

lương bởi một quyền lực ngoại quốc – một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì

những quyền lợi của mình – thì không phải là một cuộc nội chiến.

Bảo rằng chúng ta “xía vào” cái gọi là “đích thực là một cuộc nội chiến”, như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả

những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che

dấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một “cuộc xâm lăng

từ miền Bắc”.

Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một

cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ. (xem tài liệu gốc Anh ngữ)

Nhưng bất kể gọi cuộc chiến đó như thế nào thì cuộc chiến đó cũng đã chấm dứt. Việt Nam ngày nay, với hơn 60%

là giới trẻ, đang cố gắng phát triển, xây dựng đất nước, dù trong nước ngày nay có nhiều tệ đoan, hậu quả không

thể tránh được khi Việt Nam lao đầu vào kinh tế toàn cầu, cùng với sự suy thoái đạo đức và lý tưởng cách mạng

của một số người lãnh đạo đất nước. Đến bây giờ mà chúng ta còn nhìn lại cuộc chiến với tâm cảnh đặt căn bản

trên sự thù nghịch Quốc–Cộng trước đây thì thật là ngu xuẩn, chỉ tự làm khổ mình mà thôi. Tôi nghĩ không có mấy

người hiểu biết còn có tâm cảnh như vậy. Một trang lịch sử đã lật qua. Con đường tiến tới của quốc gia dân tộc là

con đường trước mặt, không phải con đường quay về phía sau.

Cá nhân tôi là một sĩ quan, xuất thân từ Khóa I Sĩ Quan Trừ Bị Nam Định, đã phục vụ trong Quân Lực Việt Nam

Cộng Hòa trong hơn 8 năm, đã cầm súng chống Cộng ở tiền tuyến, từ Quảng Bình (Tiểu đoàn 12) trước 1954, giải

ngũ năm 1956, tái ngũ năm 1962 và phục vụ ở trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Sư đoàn 22 ở Qui Nhơn, và cuối

 

cùng ở Biệt khu 24 ở Kontum. Sau khi giải ngũ lần thứ hai vào năm 1966, tôi đã phục vụ trong ngành giáo dục của

Việt Nam Cộng Hòa cho đến ngày chót. Vậy vào những thời đó, tất nhiên không ít thì nhiều tôi cũng đã chống

Cộng. Tôi cũng đã đọc về những hành động, chính sách thất nhân tâm của Cộng sản đối với người dân, thí dụ như

cuộc cải cách ruộng đất, Tết Mậu Thân v..v…, lẽ dĩ nhiên là qua những thông tin của miền Nam và của Mỹ. Thời

đó, người dân thuộc hai phe Quốc Gia và Cộng sản trong cuộc chiến tranh Đông Dương thứ nhất, và sau 1954,

thuộc hai miền Bắc và Nam, chỉ biết đến những thông tin một chiều, sống dưới chế độ nào thì dù muốn dù không

cũng phải ở trong guồng máy của chế độ đó..

Tôi đã chạy Cộng sản từ Bắc vào Nam năm 1954, và từ Nam sang Mỹ vào cuối tháng Tư, 1975. Đây là những

quyết định tôi không bao giờ hối tiếc. Nhưng kết cục của cuộc chiến đã đưa đến cho tôi một số thắc mắc và ấm ức,

vì tôi đã là người Quốc Gia kể từ 1951, khi bị gọi nhập học trường Sĩ Quan Trừ Bị Nam Định. Những thắc mắc và

ấm ức đó là:

“Miền Nam, tương đối vượt trội hơn miền Bắc về kinh tế, tổ chức xã hội, tự do, giáo dục v…v…, có hơn một triệu

quân, một thời cộng với hơn nửa triệu quân Mỹ, với đầy đủ vũ khí, đạn dược, và có ưu thế tuyệt đối về máy bay

chiến đấu, về B52 để trải thảm bom từ trên thượng tầng không khí, xe tăng, tàu chiến, và cả thuốc khai quang

Agent Orange để cho Việt Cộng không còn chỗ ẩn núp v..v.. nhưng tại sao vẫn không thắng nổi đối phương để rồi

Mỹ phải tìm cách Việt Nam hóa cuộc chiến, rồi “tháo chạy” [từ của Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng], và cuối cùng, Việt

Cộng vẫn “cưỡng chiếm” được miền Nam? Vậy ngoài yếu tố quân sự, những yếu tố nào đã quyết định cuộc chiến?

Phải chăng phe Quốc Gia của chúng ta có vấn đề về chính nghĩa, về chủ quyền? Phải chăng quân dân miền Nam

không tích cực chống Cộng? Hay phải chăng yếu tố quyết định là truyền thống yêu nước của người dân Việt Nam?

Thực ra thì Quốc Gia và Cộng sản bên nào có Chính Nghĩa? Bên nào hợp lòng dân và được dân ủng hộ? Ý chí và

khả năng chiến đấu của binh sĩ hai bên ra sao? Lãnh đạo của hai miền khác nhau như thế nào? Khả năng của các

cấp chỉ huy quân sự hai miền? Và còn nhiều thắc mắc khác nữa?”

Không phải chỉ có người Quốc Gia như tôi thắc mắc như vậy. James P. Harrison, giáo sư Sử, đại học Hunter, cũng

thắc mắc như sau (James P. Harrison, The Endless War: Vietnam Struggle For Independence” p. 1):

Cuối cùng thì một dân tộc có lợi tức cá nhân năm 1975 ước tính vào khoảng 160 đô-la một năm đã đánh bại những

đồng minh của một dân tộc (Mỹ) dân số đông hơn gấp 5 lần với lợi tức cá nhân hơn 6000 đô-la một năm đã nói lên

điều gì? Và tại sao nửa triệu quân Mỹ và một triệu quân Nam Việt Nam, đã thả xuống một diện tích nhỏ hơn

California hơn ba lần tấn bom mà mọi phía đã thả xuống trong cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, vẫn không thể ngăn chận

được quân Cộng sản, trong khi cho đến năm 1940 chỉ có 11000 quân Pháp và cảnh sát đã giữ được phần lớn trật tự.

(nguyên văn Anh ngữ)

Cuộc chiến Việt Nam gồm hai giai đoạn, trước và sau Hiệp Định Geneva. Tìm giải đáp cho những thắc mắc trên

không phải là dễ, vì chúng ta có thể rất dễ rơi vào thiên kiến, với tâm cảnh đối nghịch Quốc-Cộng đã ăn sâu vào

tiềm thức chúng ta trong một thời gian dài. Hơn nữa, những mất mát, đau thương của cá nhân hay gia đình là

những điều khó quên và đều xẩy ra trong cả hai phía. Nhưng xét cho cùng, những mất mát, đau thương đó thật là

quá nhỏ nhoi so với những mất mát, đau thương của cả dân tộc. Với những mất mát đau thương đó, chúng ta có thể

nói, trong hai cuộc chiến Việt Nam, cả hai bên đều thua. Nhìn lại cuộc chiến, có những sự thật rất khó chấp nhận

đối với một số người Quốc Gia, nhưng sự thật vẫn là sự thật, dù họ có chấp nhận hay không. Với những ý nghĩ như

vậy, để tìm giải đáp cho những thắc mắc trên, với tinh thần khoa học tôi đã để thì giờ tìm hiểu, và đọc rất nhiều

sách viết về cuộc chiến ở Việt Nam, phần lớn là sách Mỹ, sách Pháp, và những tài liệu trên Internet, cộng với

những gì tôi biết trong 30 năm, từ 1945 đến 1975, về CS, về Quốc Gia. Trong bài này tôi sẽ không viết gì về những

 

trận chiến mà chỉ tìm hiểu những nguyên nhân, yếu tố có thể dùng để giải thích tại sao hai cuộc chiến đó lại xẩy ra

trên một đất nước nhỏ nhoi, nghèo khổ như Việt Nam và có một kết cục như vậy..

Ngày nay, tài liệu về cuộc chiến Việt Nam tràn ngập trong những tác phẩm của các bậc khoa bảng, tướng lãnh Tây

phương, những người đã nghiên cứu kỹ về hầu hết mọi khía cạnh của cuộc chiến, hoặc những người đã tham gia

trực tiếp vào cuộc chiến ở Việt Nam, và trên Internet. Tôi e rằng không ai có thể đọc hết được những tài liệu này.

Nhưng thực ra, chúng ta không cần phải đọc hết, chỉ cần đọc một số không nhiều lắm nhưng cũng không ít, từ đó

chúng ta có thể rút ra được nhiều điểm chung, hi vọng không xa với sự thực là bao nhiêu.

Nếu chúng ta muốn viết lại lịch sử để tìm hiểu những sự thật về cuộc chiến thì chúng ta nên viết như thế nào, viết

theo cảm tính cá nhân hay viết theo những tài liệu khả tín thuộc loại nghiên cứu nghiêm chỉnh? Nhìn lại cuộc chiến

tranh Việt Nam, không ai là người không cảm thấy đau xót, thương cho đất nước bị tàn phá như chưa bao giờ từng

bị như vậy, cộng với sự tổn thất quá lớn lao về nhân mạng và vật chất. Nhìn lại cuộc chiến như là một giai đoạn

đau thương trong giòng lịch sử của Việt Nam, nhưng nhìn như thế nào, trên lập trường cá nhân hay trên lập trường

quốc gia, dân tộc. Cảm tính cá nhân thường không tránh khỏi thiên kiến và tinh thần phe phái, nhất là khi chúng ta

không thể quên được những mất mát cá nhân, những xúc phạm đến tinh thần và thể xác cá nhân, hoặc mất đi

những quyền lực, địa vị một thời. Đứng trên lập trường dân tộc, chúng ta có thể nhìn lại cuộc chiến một cách bao

quát và tương đối trung thực hơn, với điều kiện là chúng ta phải tôn trọng sự thật, bất kể là sự thật đó có làm chúng

ta đau lòng đi nữa. Đây là thái độ của những người có lương tâm trí thức, những người không vì tình cảm phe phái,

vì thù hận cá nhân, mà xuyên tạc sự thật, bán rẻ lương tâm.

Trong bài này, tôi xin tự hạn trong vấn đề tìm giải đáp cho một số thắc mắc ở trên như:

– Nguyên nhân hai cuộc chiến ở Việt Nam, trước và sau Hiệp Định Geneva, là gì?

– Cuộc kháng chiến chống Pháp trở lại có cần thiết không?

– Thực chất cuộc can thiệp của Mỹ vào Việt Nam là gì?

– Tại sao Mỹ không thành công ở Việt Nam?

Trong bài này tôi sẽ cố gắng phân tích các vấn đề trên qua những tài liệu. Tôi sẽ hạn chế tối đa việc dùng tài liệu

của Quốc cũng như của Cộng để tránh những phê bình thiên kiến dựa trên cảm tính cá nhân, tinh thần phe phái,

chắc chắn sẽ không tránh khỏi, nhất là ở hải ngoại. Thay vì đó tôi sẽ dùng tài liệu của các tác giả ngoại quốc,

những bậc khoa bảng, giáo sư đại học, ký giả, tướng lãnh đã từng tham gia trong cuộc chiến, chính trị gia, và ngay

cả những tài liệu đã được Mỹ giải mật v…v… Đừng cho là tôi vọng ngoại, phần lớn những tài liệu tôi dùng đều

xuất bản sau năm 1975, và tôi tin rằng các bậc khoa bảng và các chính khách ngoại quốc không có lý do để bênh

vực bất cứ Quốc hay Cộng, họ chỉ nghiên cứu vấn đề dựa trên các tài liệu và sự thực họ biết. Tôi đã đọc trên 100

cuốn sách về chiến tranh Việt Nam ngoài những tài liệu trên Internet. Cho nên tôi tin rằng tôi làm sự phân tích này

với tinh thần tôn trọng sự thật của người trí thức. Lẽ dĩ nhiên, trong sự phân tích không thể tránh được những thiếu

sót, và tôi mong đọc giả bổ khuyết cho. Tôi xin hoan hỉ đón nhận mọi phê bình trí thức nghiêm chỉnh trong tinh

thần học thuật.

0 0 votes
Xếp hạng bài viết
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Đánh giá
Đánh giá nội tuyến
Xem tất cả đánh giá