Bốn vụ huyết án, những cái chết bí ẩn… Cảnh sát loay hoay, Tử thần chờ chực…

Hãy trải bài ra, rút lấy bốn lá, và…Liệu hung thủ có lộ diện trên lá bài?

***

Tác phẩm của Chương Nhiễm Nhiễm do NXB Nhã Nam kết hợp với NXB Thời Đại phát hành từ 2014. Có thông tin rằng bộ sách được dựng thành phim, có tên là Kiển Trấn Kỳ Duyên nữa  (Kiển trấn có nghĩa là một trấn nuôi tằm lấy tơ dệt lụa nhé).




Phải đến dạo gần đây khi thấy có tập 2 – Tarot Lá Bài Để Ngỏ mình mới nhớ ra tủ sách có quyển này và lôi ra đọc :v Thú thật là sách được tặng và mình sợ ma quái nên bị kiêng dè. Nhưng sự đã lỡ, không nhẽ bỏ không nên động chạm vào :))

Bìa sách đẹp và quỷ dị, pha trộn các màu đỏ, xanh, ghi trên nền đen. Bìa đẹp nhưng hem liên quan đến nhân vật chính mấy vì cô em trên bìa sách mặc sường xám xanh còn Đỗ Xuân Hiểu là nhân vật chính thì lại mặc màu nâu đất :))

Truyện này có thể coi là trinh thám kết hợp với tâm lý xã hội, kể về một loạt các án mạng (14 án) xoay quanh âm mưu tranh quyền đoạt lợi của gia tộc họ Hoàng – một thế gia về nuôi tằm trong trấn Thanh Vân.




Hoàng Thiên Minh tay trắng làm nên cơ ngơi này có 3 bà vợ tên là: Mạnh Trác Dao, Tô Xảo Mai và Trương Diễm Bình và 4 người con lần lượt theo tên của mẹ chúng và ngăn cách ra gồm: Hoàng Mộng Thanh –Hoàng Mạc Như, Hoàng Phi Phi – Hoàng Mộ Vân.

Mộng Thanh đi du học ở Anh quốc về và có quen Đỗ Xuân Hiểu – một cô chủ tiệm sách quái dị chuyên bói bài Tarot dựa vào tâm lý người xem mà phán bài. Truyện mở đầu bằng việc Xuân Hiểu xem bói cho một cô nương rất xinh đẹp tên là Điền Tuyết Nhi và 3 cô hầu gái khác cuả họ Hoàng. Ít lâu sau thì 4 cô này đều chết trong nhà họ Hoàng và bị khoét ổ bụng rất tàn nhẫn.

Phải nói luôn, bối cảnh của truyện xảy ra vào thời kỳ dân quốc, tức là có cảnh sát – chứ không phải quan huyện (có cả bài tarot nữa còn gì :v) nhưng vì là trấn nhỏ nên phương tiện và nhân lực không có. Vì vậy loanh quanh đội cảnh sát chỉ có vài nhân vật chính là Hạ Băng – bạn thơ ấu của Đỗ Xuân Hiểu, đội trưởng Lý Thường Đăng và đội phó Kiều. Mấy người này tra xét loanh quanh đến cuối cùng thì chết gần hết =))




Mình không muốn làm người đọc mất hứng nhưng quả thật là nếu đọc xong hết tập 1 thì cụt hứng thật. 14 người chết, khoảng thời gian lại liền liền nhau, chốt lại chỉ có 1 hung thủ chính và 2, 3 hung thủ khác nên cảm giác mạng người trong truyện này như cỏ rác ấy, muốn là giết mà còn không có manh mối gì chứng thực ấy :)) Lúc phá án mình trông chờ các băng chứng nhưng mà không có, rặt những điều suy diễn từ lá bài ra. Azza, tác phẩm này không thực sự xuất sắc, thậm chí theo quan điểm của mình thì nó còn chỉ ở mức trung bình :))

Nhưng lỡ rồi thì review tiếp đây :v

Đỗ Xuân Hiểu vì quen Mộng Thanh lại có tiếng về bói bài nên được cô Cả mời vào phủ điều tra và bói bài??? Chú của Xuân Hiểu là Đỗ Lượng là quản gia nhà này – tuy vậy ông ta không phải nhân vật gây kịch tính hay nút thắt gì.




Trong 4 a hoàn bị cắt ổ bụng có Tuệ Mẫn – nạn nhân cuối cùng thì vẫn còn trinh. Giả thiết này sau đó sẽ phục vụ phá án.

Ngâm Hương – một a hoàn khác có liên quan thì ăn cắp đồ và trốn đi. Sau đó cũng bị giết và quăng xác xuống sông, tiền bạc mất hết.

Nhà họ Hoàng chuyên mời bác sỹ về khám bệnh tổng quát cho người nhà cứ mỗi 3 tháng. Bác sỹ tên là Bạch Tử Phong – một cô gái xinh đẹp cao nhã và là mối tình đơn phương của cậu Hai Mộ Vân. Tử Phong có dính dáng gì đến bà Cả mà manh mối trong truyện có đưa ra? Sau đó ít lâu khi các cảnh sát phát hiện ra manh mối thì Tử Phong đã bị chết tại nhà, hung khí là một vật cùn. Thực ra hung khí không quan trọng trong truyện này nhé, giết người hàng loạt thôi nên vớ gì giết nấy :))




Trong bữa ăn gia đình, bà Cả bỗng nhiên nuốt phải đinh và ho ra máu. Vụ việc dẫn đến xích mích đỉnh điểm của bà Hai và bà Ba. Bà Ba hóa điên đánh đập bà Hai nên bị nhốt vào gác sách. Vào đây bà ta lại ngộ sát một nhân vật được cho là Túy Tiết Trì – chủ cũ của căn nhà. Từ đây khơi gợi câu truyện chiếm nhà của Hoàng Thiên Minh 20 năm trước. Câu hỏi là làm sao họ Túy kia trốn ở gác sách 20 năm mà không ai hay? Chưa kể lão ta ăn bằng gì, sinh hoạt ra sao..

***
“Muốn xem gì?”

“Ừm… hôn nhân.”




Người phụ nữ siết chặt mảnh khăn màu mật trong tay, bất động nhìn chằm chằm lá bài trên mặt bàn, dưới tấm áo khoác ngắn tay lỡ thêu kín hoa sen màu kim lục, hai cánh tay buông thõng, lúc cần tráo bài mới miễn cưỡng chìa ra.

Đỗ Xuân Hiểu quấy quá chồng bài thành ba phần rồi gom lại, rút bốn cây trên cùng trải thành hình thoi, cười thầm trong bụng: “Đừng trách tôi nói ra những điều khó nghe.

” Lá bài thứ nhất lật lên: Mặt trời ngược, mở đầu quả cũng có chút thú vị.




“Chúc mừng chúc mừng, chị nên duyên cùng người đàn ông tốt đó! Chắc năm xưa các bậc trưởng bối trong nhà đều tán thành hôn sự này phải không?” Đỗ Xuân Hiểu cố không nhìn vào cách ăn vận của người phụ nữ trước mặt – hoa tai phỉ thúy buông trĩu, lưới chụp tóc trân châu, váy dài đỏ tươi giặt nhiều đã bạc màu, là mốt từ năm năm trước, có thể thấy vị phu nhân này mới đầu quả thật từng sống trong hạnh phúc.

Người phụ nữ quả nhiên gật gù, mặt thoáng ửng đỏ.

Đỗ Xuân Hiểu lại lật hai lá bài ở giữa: Hoàng đế ngược và Người treo ngược, lá trước tượng trưng cho nam quyền, lá sau có thể giải thành hoàn cảnh khó xử trăng soi mương rãnh.




Cô trầm ngâm hồi lâu, đoạn than: “Giờ không như hồi xưa nữa, ở nhà bị chồng đánh chửi là chuyện thường phải không? Tính chị lại yếu đuối, không dám cất lời, chung quy là số nhẫn nhục chịu đựng. Có điều…”

“Có điều làm sao?”

“Có điều người đó không biết thương hoa tiếc ngọc thì thôi, lại còn đánh chết cốt nhục của chính mình, thực cũng hơi quá đáng.” Đỗ Xuân Hiểu đặt hờ ngón tay lên lá bài Người treo.




“Chuyện đó sao xem ra được?” Người đàn bà bất giác mở to đôi con mắt vô hồn, định thăm dò bí mật qua bộ dạng uể oải của Đỗ Xuân Hiểu.

Đỗ Xuân Hiểu lẳng lặng thu nụ cười giễu cợt nơi khóe mệng, nói bừa rằng nhìn thấy qua lá bài. Cô sao có thể nói với khách hàng, từ dáng vẻ chị ta bước vào tiệm sách Hoang Đường đã đoán ra được cơ thể gần đây bị thương nặng. Càng không thể nói, chị ta vừa ngồi xuống, không coi tài vận, không xem sức khỏe, ngay từ đầu đã hỏi về hôn nhân, chỉ chứng tỏ một điều là hôn nhân có vấn đề. Đặc biệt mấy vết sẹo xám ngắt nơi mặt trong cánh tay bất cẩn lội ra khi tráo bài, tuy không nổi bật, nhưng lại khiến người ta không thể không chú ý, có thể thấy chuyện bị ngược đãi chẳng phải ngày một ngày hai, vậy mà nín nhịn đến tận bây giờ mới tới xem số coi mệnh, không phải bị người đàn ông trong gia đình bức vào tuyệt cảnh mới là lạ.

iều cô không muốn nói ra nhất là, tháng trước giặt đồ bên bờ sông chính mắt mình đã nhìn thấy đối phương vác bụng trống… Bói toán chính là như vậy, đem huyền cơ giấu đi thật kín, công lao tất tật quy về tráo bài, đó mới là phong thái thần thông tiêu chuẩn. Lá bài cuối cùng được lật: Phán quyết ngược. Xem ra mọi chuyện đều đã không thể vãn hồi… Đỗ Xuân Hiểu phấn khích đến nỗi hai chân run lập cập, cô thích nhất dự đoán tương lai của khách hàng, những trông ngóng, lo sợ, thậm chí oán hận trong đó đều khiến cô thấy ngọt như ăn mật. Vì vậy, Đỗ Xuân Hiểu hắng giọng, bắt đầu yểm bùa lên người phụ nữ đang lưỡng lự kia.




“Ôi chao! Xem ra hôn sự này cũng sắp đến hồi kết rồi.” Cô xoa xoa tay, cầm lá bài Phán quyết lên quét nhẹ qua cằm mình, “Lá Phán quyết ấy mà, quý khách cũng nên đưa ra quyết định đi thôi, bằng không, cứ tiếp tục thế này có khi càng thảm. Song…” Người phụ nữ không truy hỏi “Song làm sao”, mà chỉ nhìn như đóng đinh vào lá bài Hoàng đế.

Đỗ Xuân Hiểu thấy cá không cắn câu, đành tự mình nói tiếp: “Song nhìn lá bài Hoàng đế này đi, lá bài ngược, chứng tỏ có người đàn ông có thể nắm giữ vận mện của quý khách, tuy nhiên hiện giờ người này chưa thể lộ diện. Còn về sau có thể đường hoàng đứng ra ngoài sáng hay không, thì phải xem quyết định của quý khách đây.”

Phán đoán này cực kì táo bạo, nhưng Đỗ Xuân Hiểu không lo bể bài, đời người ba phần giống nhau, trải nghiệm của mỗi người ít nhiều đều có chút trùng hợp, huống hồ người phụ nữ trước mắt mặt mày xinh đẹp, hai má ửng hồng, là hình mẫu rất dễ khiến đàn ông động lòng, cho dù hiện giờ chưa có tình nhân, thì mấy chuyện ám muội, theo đuổi hẳn không thiếu, đây đại để cũng là nguyên nhân chính khiến chị ta bị gã chồng nóng nảy đánh mắng.




Vị khách chỉnh trang lưới tóc trân châu sau đầu, nhét từng lọn tóc con xổ ra vào lại lưới, bây giờ mới để lộ vết đỏ kỳ lạ dưới gáy.

Quả nhiên có chuyện này! Đỗ Xuân Hiểu hai mắt sáng rỡ, bắt đầu thăm dò thêm một bước, cô ghé sát đầu lại bên tai phu nhân nọ, nhìn kỹ giấu hôn kia rồi mới hạ giọng: “Nhưng phàm người nào tới chỗ tôi xem bói, về sau đều mắng tôi xem không chuẩn, vì chuyện tương lai tôi nói ra đều không thành sự thât, vậy nên quý khách đây vẫn phải có kế hoạch riêng, tự mình quyết đoán. Đúng rồi, nhất thiết đừng làm ra mấy chuyện hung hiểm, nguyên nhân khiến người đàn ông bị treo ngược rất nhiều, bệnh tật, tai bay vạ gió, thậm chí giết người, đều có cả. Quý khách nhất định phải bình tĩnh, sự thể cũng như trăng đến rằm thì tròn, tự nó sẽ diễn biến, chớ để sau này thành ra lưỡng bãi câu thương, đến khi đó lại trách tôi xem không chuẩn.”

Phu nhân nọ vội vàng gật đầu, đôi hoa tai dài buông xuống đung đưa hai bên má hồng đào.




Tiễn khách đi rồi, Đỗ Xuân Hiểu vội cầm chồng bài chưa lật lên kiểm tra, chửi thầm: “Mẹ nó! Quả nhiên lúc mới tráo bài không xếp cho tử tế, cả bộ đều bị ngược!”

Mười ngày sau, Điền thị phu nhân nhà Trương thợ bạc trấn Thanh Vân biến mất cùng thầy dạy học, Trương thợ bạc đấm ngực giậm chân, vung tiền thuê người xới tung trấn lên tìm kiếm, nhưng nghe đồn hai người này đã kéo nhau bỏ trốn sang tỉnh ngoài.

Chỉ duy có Đỗ Xuân Hiểu rõ, xác Điền thị và thầy dạy học kia e đã sớm chìm nghỉm dưới đáy con sông chảy vắt qua trấn Thanh Vân, bởi bất luận Hoàng đế hay Người treo, đều là trận đối đầu giữa đàn ông với đàn ông.


Mời các bạn đón đọc Tarot Lá Bài Phán Quyết của tác giả Chương Nhiễm Nhiễm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *