David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi

  • Tác giả : Tom Watt David Beckham
  • Định dạng ebook : eBook mobi pdf epub azw3
  • Chuyên mục : Tự truyện

Tại sao David Beckham lại được yêu mến và hâm mộ cuồng nhiệt đến như vậy? Bởi khả năng chơi bóng trên cả tuyệt vời? Bởi vẻ ngoài quý tộc? Bởi niềm đam mê bóng đá đã tạo cảm hứng cho bao thế hệ?

Câu trả lời là tất cả những yếu tố trên, Beckham là một thần tượng, là tấm gương cho sự nỗ lực kiên cường, can đảm vượt qua khó khăn để rồi tạo ra những khoảnh khắc say đắm lòng người

Ở những nơi mà anh đi qua – những thành phố hoa lệ và hào nhoáng bậc nhất thế giới: Madrid, Milan, Los Angeles cho đến Paris, Beckham luôn luôn tỏa sáng, anh đơn giản là không thể thay thế

Sự nghiệp bóng đá của Becks là cả một câu chuyện dài mà không phải cầu thủ nào cũng có được – đắng cay, thất bại, gục ngã, thành công, vinh quang… Bằng tài năng, sự chuyên nghiệp và niềm đam mê bóng đá đến cháy bỏng, Beckham đã chinh phục cả thế giới trong suốt 3 thập kỉ.

Tóm tắt

Cuốn sách “David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi” của tác giả Tom Watt và David Beckham kể về cuộc đời và sự nghiệp của một trong những cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất mọi thời đại. Cuốn sách được chia thành 22 chương, mỗi chương kể về một giai đoạn trong cuộc đời của Beckham.

Cuốn sách bắt đầu với những năm tháng thơ ấu của Beckham ở Leytonstone, Anh. Beckham sinh ra trong một gia đình trung lưu, và anh bắt đầu chơi bóng từ khi còn rất nhỏ.

Năm 12 tuổi, Beckham được nhận vào lò đào tạo trẻ của Manchester United. Tại đây, anh đã phát triển thành một trong những cầu thủ tài năng nhất thế giới.

Beckham đã giành được nhiều danh hiệu với Manchester United, bao gồm 6 chức vô địch Premier League, 2 chức vô địch UEFA Champions League và 1 chức vô địch FIFA Club World Cup.

Năm 2003, Beckham chuyển đến Real Madrid với mức phí chuyển nhượng kỷ lục lúc bấy giờ. Anh đã có 4 năm thành công ở Real Madrid, giành được 2 chức vô địch La Liga.

Sau đó, Beckham chuyển đến AC Milan, Paris Saint-Germain và Los Angeles Galaxy. Anh đã chơi bóng ở Mỹ trong 5 năm, và anh đã giúp đội bóng này giành được 2 chức vô địch MLS Cup.

Beckham cũng là một thành viên của đội tuyển quốc gia Anh. Anh đã có 115 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, ghi được 17 bàn thắng. Anh đã cùng đội tuyển quốc gia Anh tham dự 3 kỳ World Cup và 2 kỳ Euro.

Review

Cuốn sách “David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi” là một cuốn sách hấp dẫn và đầy cảm hứng. Cuốn sách cung cấp cho người đọc cái nhìn sâu sắc về cuộc đời và sự nghiệp của một trong những cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất mọi thời đại.

Cuốn sách được viết bởi Beckham và Watt, và nó được viết theo phong cách kể chuyện tự sự. Beckham kể về những câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của mình một cách chân thành và thẳng thắn.

Cuốn sách không chỉ kể về những thành tích của Beckham trên sân cỏ, mà còn khám phá sâu sắc về con người và tính cách của anh. Beckham là một người rất khiêm tốn và chân thành, và anh luôn dành sự tôn trọng cho tất cả mọi người.

Nhìn chung, cuốn sách “David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi” là một cuốn sách đáng đọc cho bất kỳ ai quan tâm đến bóng đá hoặc đến cuộc đời và sự nghiệp của David Beckham.

Đánh giá chung

Cuốn sách “David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi” là một cuốn sách hấp dẫn và đầy cảm hứng. Cuốn sách cung cấp cho người đọc cái nhìn sâu sắc về cuộc đời và sự nghiệp của một trong những cầu thủ bóng đá vĩ đại nhất mọi thời đại.

Cuốn sách được viết bởi Beckham và Watt, và nó được viết theo phong cách kể chuyện tự sự. Beckham kể về những câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của mình một cách chân thành và thẳng thắn.

Cuốn sách không chỉ kể về những thành tích của Beckham trên sân cỏ, mà còn khám phá sâu sắc về con người và tính cách của anh. Beckham là một người rất khiêm tốn và chân thành, và anh luôn dành sự tôn trọng cho tất cả mọi người.

Nhìn chung, cuốn sách “David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi” là một cuốn sách đáng đọc cho bất kỳ ai quan tâm đến bóng đá hoặc đến cuộc đời và sự nghiệp của David Beckham.

Những điểm nổi bật

“Bác Beckham ơi! Bác cho David ra công viên đá bóng với bọn cháu nhé?”

Tôi cá là mẹ tôi vẫn có thể tìm lại được đoạn video trong chồng băng đĩa ở nhà ghi lại những bước đi chập chững đầu tiên của tôi. Trong đoạn video ấy, tôi là nhân vật chính, David Robert Joseph Beckham, khi ấy 3 tuổi, mặc chiếc áo mới toanh của Manchester United mà bố tôi đã tặng nhân dịp Giáng sinh. Tôi chơi bóng trong căn phòng phía trước của nhà tôi tại quận Chingford. Và 25 năm sau, Victoria cũng có thể quay một đoạn video tương tự khi tôi và Brooklyn chơi đùa cùng trái bóng trước khi tôi đi tập. Có thể, màu áo tôi khoác trên mình đã khác nhưng có những điều sẽ mãi mãi không thay đổi trong tôi.

Trong vai trò một người bố theo dõi cậu con trai dần lớn lên và trưởng thành, tôi chợt nhớ lại những điều mà mình đã từng trải qua khi còn là một đứa trẻ và nhớ về những kỉ niệm mà tôi và bố đã cùng trải qua. Ngay khi chập chững những bước đi đầu tiên, bố luôn cố gắng để tôi được chơi đùa với trái bóng. Thời điểm ấy, có lẽ tôi cũng không trông chờ hay mong đợi gì về chúng cả. Tôi vẫn còn nhớ khi Brooklyn mới chỉ vừa biết đứng dậy, chúng tôi vẫn thường chơi đùa mỗi chiều sau các buổi tập. Dù mới chỉ chập chững biết đi nhưng có lần Brooklyn đã nhanh chân đá thật mạnh vào lon đậu hầm ở dưới sàn. Điều tôi sợ nhất là thằng bé có thể bị đau, thậm chí gãy xương nếu làm như thế. Tôi lại gần ôm thằng bé và không thể ngừng cười. Tôi chợt nghĩ, có vẻ cảnh tượng này không khác mấy với những gì trước kia tôi đã từng trải qua với ông nội thằng bé.

Niềm say mê với trái bóng có lẽ đã nằm trong gen di truyền. Hãy nhìn Brooklyn thì biết: thằng bé lúc nào cũng chỉ muốn chơi với trái bóng, hết chạy, nô đùa rồi lại đá và vờn bóng. Lúc nào nó cũng như đang lắng nghe, giống như đã sẵn sàng để học hỏi mọi thứ. Khi thằng bé được 3 tuổi rưỡi, nếu tôi lăn trái bóng lại chân nó và bảo nó dừng bóng lại, nó sẽ nhanh chóng khống chế quả bóng bằng chân. Sau đó thì lùi lại, lấy đà trước khi sút trả cho tôi. Thằng bé giữ thăng bằng rất tốt. Gia đình chúng tôi đã từng ở New York khi Brooklyn mới 2 tuổi rưỡi, tôi vẫn nhớ có lần khi chúng tôi vừa ra khỏi nhà hàng và cùng nhau bước xuống bậc thang, thằng bé đứng thẳng người, ngẩng lên nhìn Victoria và tôi trong khi 10 ngón chân thì đã chớm trên một bậc thang mà gót chân thì vẫn đang bập bênh ở một bậc khác. Có một người đàn ông có vẻ như đã quan sát thằng bé từ lúc ở trong nhà hàng, bất ngờ tiến đến và hỏi tuổi của nó. Ông giải thích mình là một nhà tâm lí học và ông cho rằng Brooklyn còn nhỏ tuổi mà đã có khả năng giữ thăng bằng như thế thì rất tốt và đó là điều rất lạ nếu so sánh với những đứa trẻ cùng trang lứa.

Có thể còn hơi sớm để nói với Romeo, nhưng Brooklyn thực sự có sự tự tin xuất phát từ chính năng lượng, sức mạnh và khả năng phối hợp vận động của mình. Thằng bé lướt vèo vèo trên chiếc xe trượt hai bánh, phải nói là như bay. Cảm giác nó tự tin vào chính mình, và tôi biết trước đây tôi cùng vậy. Khi còn là một cậu nhóc, tôi chỉ cảm thấy tự tin vào bản thân mỗi khi được chơi bóng. Thực tế tôi vẫn nói vậy về mình, cho dù sau này, Victoria giúp tôi hoàn thiện mình hơn ở những phương diện khác nữa. Tôi biết cô ấy cũng đang làm thế với Brooklyn và Romeo.

Theo quan điểm của nhiều người, bố và con sẽ có nhiều điểm chung, nhưng xem ra, tôi và Brooklyn khá khác biệt. Khi còn ở độ tuổi của nó, tôi đã từng mạnh dạn bảo với người khác rằng: “Con sẽ thi đấu cho Manchester United.” Thằng nhóc cũng muốn là một cầu thủ bóng đá giống như bố, nhưng là United hay Real thì chúng tôi cũng chưa nghe nó nói. Nhưng Brooklyn thực sự khỏe mạnh và có một thân hình săn chắc. Ngược lại, hồi trẻ tôi khá mảnh khảnh. Cho dù tôi có ăn uống nhiều bao nhiêu thì cũng chẳng có mấy thay đổi. Khi chơi bóng, thậm chí trông tôi còn nhỏ bé hơn bởi lẽ khi ấy tôi thường ở công viên Chase Lane, ngay gần nhà và chơi bóng với các anh gấp đôi tuổi mình. Tôi không biết liệu có phải vì tôi giỏi thật hay vì họ có thể đá bay tôi trên sân mà sau mỗi buổi học, đám bạn luôn xuất hiện ở cửa: “Bác Beckham ơi! Bác cho David ra công viên đá bóng với bọn cháu nhé?”

Tôi đã từng dành rất nhiều thời gian ở công viên Chase Lane. Nếu không đi cùng các anh như Alan Smith, sống cách nhà tôi hai nhà trên cùng con phố, thì tôi cũng sẽ đi với bố ra công viên đó. Ban đầu, chúng tôi thường đá bóng ở sân sau nhà, nhưng vì tôi thường làm hỏng mấy luống hoa sau vườn của mẹ nên về sau, hai bố con hay ra công viên sau mỗi ca làm việc của bố, để luyện tập hàng giờ liền. Tất cả những điểm mạnh của tôi đều xuất phát từ những điều mà bố đã dạy tôi trong công viên 20 năm về trước: chúng tôi tập tiếp bóng và sút bóng cho đến khi trời tối mịt không nhìn thấy gì nữa mới thôi. Ông sẽ đá bóng thật cao lên không trung và bắt tôi phải đón bóng, kiểm soát bóng trong chân. Sau đó thì bắt đầu chuyền bóng. Dù nhiều lúc nó khiến tôi phát chán, nhưng quả thật những bài tập đó rất bổ ích. Tôi đã từng nghĩ, “Sao bố không chỉ đứng ở cầu môn và để con sút bóng về phía bố?” Mặc dù vậy, tôi luôn cảm ơn bố, người sẵn sàng ở bên tôi mọi lúc.

Bố tôi, Ted, từng thi đấu cho đội bóng địa phương có tên là Kingfisher ở Giải quận, và tôi thường cùng mẹ Sandra, chị gái Lynne và cô em gái Joanne đến sân để cổ vũ ông. Ông thi đấu ở vị trí tiền đạo; giống Mark Hughes, nhưng bố tôi có vẻ to khỏe hơn. Ông cũng đã từng thử việc tại Leyton Orient và thi đấu theo dạng bán chuyên khoảng vài năm tại Finchley Wingate. Bố tôi là một cầu thủ giỏi, dù thường bị bắt lỗi việt vị. Tôi cũng phải mất một thời gian khá dài mới hiểu được luật việt vị ra sao và tôi cũng không chắc ông ấy có hiểu nó hay không nữa. Tôi thích được tận mắt chứng kiến ông thi đấu. Tôi yêu mọi thứ xung quanh các trận đấu; tôi cũng hiểu các trận đấu và việc được thi đấu có ý nghĩa quan trọng như thế nào với ông. Khi ông bảo tôi rằng ông sẽ thi đấu ít đi để dành thời gian tập trung vào việc tập luyện và huấn luyện cho tôi, mặc dù lúc đó mới chỉ 8, 9 tuổi nhưng tôi cũng phần nào hiểu được sự hy sinh của ông lớn đến cỡ nào, cho dù ông chưa hề chia sẻ với tôi về điều đó.

Từ khi lên 7, bố bắt đầu đưa tôi đến tập luyện với Kingfisher vào các buổi tối giữa tuần tại Wadham Lodge, ngay gần đường North Circular. Tôi vẫn nhớ như in những ký ức tuyệt vời ở buổi tối đầu tiên. Lí do không phải là vì được đi với bố và các đồng đội của bố, mà là vì sân bóng. Chỉ mất khoảng 10 phút đi ô tô từ nhà đến sân. Bố lái xe dọc theo con phố dài, những ngôi nhà sát hai bên đường, đi qua một cổng chào khá lớn bằng gỗ, màu xanh, đỗ xe vào ô thứ hai của bãi đỗ xe nằm cạnh sân tập. Mặt sân đất rải sỏi màu cam và than xỉ nhuyễn, có cột gôn và lưới, và một quán bar nho nhỏ bên trong khu tập luyện, tôi không để ý tới chúng cho lắm. Ngoài sân này, còn có khoảng 3-4 sân khác nữa, trong đó có một sân tốt nhất để chuẩn bị cho các dịp đặc biệt hoặc các trận đấu tranh cúp. Bao quanh khu tập luyện là bức tường nhỏ và hai khu huấn luyện dành cho hai đội. Tại thời điểm đó, đối với tôi, sân vận động trông mới to lớn làm sao! Tôi mơ ước mình sẽ được thi đấu tại đó.

Tuy nhiên say này, Wadham Lodge có vẻ không được chăm sóc cho lắm. Tôi vẫn còn nhớ phòng thay đồ trong các trận đấu tại Giải phong trào Sunday League: bùn đất bám đầy trên mặt sàn, hệ thống chiếu sáng khá tệ, nước nhỏ giọt từ đường ống nhà tắm. Nồng nặc mùi của loại dầu mà các cầu thủ thường dùng để xoa chân. Đó là những thứ sẽ gây ấn tượng cho bạn khi đến đây. Có khoảng 6 chiếc đèn trên cột đèn, nhưng mỗi buổi tập, họ phải đi ra ngoài và ấn đồng xu vào chiếc công tơ điện trong một cái tủ sau cánh cửa phòng thay đồ để bật ánh sáng.

Ngoài việc tập luyện với Kingfisher trong suốt mùa giải, chúng tôi vẫn sẽ quay trở lại Wadham Lodge vào mỗi dịp nghỉ hè. Bố tôi đã từng thi đấu trong các giải diễn ra vào mùa hè, vì thế mà tôi được đến sân với ông. Chúng tôi cùng nhau tập luyện trước và sau mỗi trận đấu và ngay cả khi các trận đấu đang diễn ra trên sân đấu chính, tôi cố tìm một vài đứa trẻ khác để cùng thi đấu ở khoảng sân nhỏ bên cạnh. Sau này, khi đã có một sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp tại các câu lạc bộ với điều kiện cơ sở vật chất thuộc hạng tốt nhất, nơi mà mọi thứ đều được chuẩn bị, chỉnh trang và chăm chút cẩn thận, tôi vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc với những trải nghiệm thú vị thuở ấu thơ tại một nơi như Wadham Lodge. Nếu không có mặt ở đó cùng bố, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được thế nào là Xà phòng buộc dây (Soap on a Rope). Và hơn hết, đây cũng chính là nơi mà tôi bắt đầu thực hiện những quả đá phạt. Sau khi mọi người hoàn thành buổi tập và tham gia câu lạc bộ, tôi thường đứng quanh khu vực vòng cấm và thực hiện những pha đá bóng chết về phía khung thành. Mỗi lần sút trúng xà ngang, tôi sẽ được bố cho thêm 50 xu tuần đó. Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả là những lời khen từ bố.

Mời bạn download ebook David Beckham – Góc Cạnh Đời Tôi ở mục download phía dưới, cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiêu Dao Blog

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *